Tiểu tâm phiến tử! – Chương 31

Chương 31: Cướp dâu

 .

          [Mật] [Never] nói với bạn: Lần trước giúp cậu làm Hoa Hồng còn không?

          [Mật] bạn nói với [Never]: Còn a

          [Mật] [Never] nói với bạn: Đưa tớ, mai mang bản thảo đưa cậu

          [Mật] bạn nói với [Never]: = = Thiệt không, từ giờ đến ngày nộp bản thảo còn đến nửa tháng

          [Mật] [Never] nói với bạn: Thật

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Bà xã bà xã sao em không để ý đến anh QAQ

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Tôi đi đưa đồ cho Never, cậu chờ một lát

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Bà xã bà xã, anh muốn đi theo

          [Mật] [Never] nói với bạn: Kho Chủ Thành đợi

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: = =

          [Mật] bạn nói với [Never]: Cậu không phải muốn cho Bố Bố chứ

          [Mật] [Never] nói với bạn: Hôn lễ ngày mai dùng

          [Mật] bạn nói với [Never]: = = Tớ là nói cậu làm thật sao

          [Mật] bạn nói với [Never]: Giả câm à…

          [Mật] bạn nói với [Never]: Đù, không nói gì tớ xài hết thẻ cậu à

          [Mật] bạn nói với [Never]: Một vừa hai phải a tớ đã nói với cậu

          [Mật] bạn nói với [Never]: Game cũng không được ức hiếp người ta

 .

Never đều không đáp lại, giao dịch nhận Hoa Hồng liền trực tiếp rời đi. Phong Hoa Tuyết Nguyệt giận đến mức kéo Thần Keo Kiệt chạy ra dã ngoại điên cuồng giết quái.

 .

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Bà xã bà xã, em sao thế 

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Tức giận = =

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Nghĩ đến cái tên mặt chết Never kia tôi liền muốn đánh người, ngày nào đó nếu tôi muốn đổi việc không theo cậu ta nữa nhất định phải đánh cậu ta một trận rồi mới đi

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]:  Bà xã xin bớt giận, hội trưởng đại nhân lại khất bản thảo sao

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Không…

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Tôi quyết định! Mai Never kết hôn phải đi cướp dâu!

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Từ từ đã bà xã em muốn làm gì ?!

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Không được rồi = = tôi acc nữ, cậu đi cướp dâu đi

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]:  Bà xã em không cần anh sao

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]:  Không phải… Tôi chỉ muốn giải cứu Bố Bố thôi

……

Bố Tranh theo Never đến Chủ Thành nhận nhiệm vụ kết hôn, sau khi hoàn thành nhiệm vụ mới có thể xin đi kết hôn nhận danh hiệu. Kỳ thật những nhiệm vụ này cậu đã làm rất nhiều lần, đều là đại kỵ sĩ mang theo acc tiểu nữ làm. Giống như Never đã nói, game thôi, kết hôn gì gì đó rất bình thường…

          [Đội ngũ] [Bố Bố]: Xong rồi, em out

          [Đội ngũ] [Never]: Ừ, cái này cho em

Bố Tranh nhìn thấy yêu cầu giao dịch, tiếp qua thì thấy, là Hoa Hồng. Cậu còn nhớ rõ lúc mới chơi tiểu cung tiễn thủ, Never kéo cậu đi Thủy Tinh Sâm Lâm kiếm cả một khoảng thời gian dài, nhưng không phải cho cậu. Món đồ này tương đối khó làm, trên thế giới thỉnh thoảng có bán, nhưng nhất định là giá trên trời. Có điều Bố Tranh cả do dự cũng không có, trực tiếp nhấn xác nhận.

Rãnh trong Hoa Hồng đều đã ép bảo thạch, lại còn được cường hóa tăng điểm. Bố Bố trang bị lên cầm Hoa Hồng trong tay nhìn rất được, còn phát ra hồng quang nhàn nhạt. Nhưng có đẹp đi nữa bây giờ cậu cũng không có tâm tình liếc mắt nhìn, đánh câu out, Bố Bố biến mất.

Bố Tranh logout game xong trực tiếp vọt đi tắm rửa, nằm bò trên giường ngủ. Vừa rồi mình nhất định là choáng váng mới đồng ý đi kết hôn với Never. Không thể không nói, cậu mới rồi đã bị Never chọc tức. Never nói câu ‘Game thôi’ kia khiến cậu ngẩn cả người, những người trong công hội chọc giỡn cậu cũng không kịp phản bác. Kế tiếp lại nghĩ, ‘Game thôi’ a, kết cái hôn thôi, đi thì đi, sau này bất luận cậu đòi đồ gì cũng không cần áy náy…

Bố Tranh trở mình, đem chăn cuộn thành gối dài ôm vào ngực, nghĩ thầm đúng là đồ vô trách nhiệm, chờ sau này mỗi ngày tôi quấn lấy anh xem anh còn dám nói game thôi không, cho anh khỏi đi câu tiểu nam sinh. Cậu âm trầm nghĩ nửa ngày, lúc này tâm tình mới tốt lên một chút, sau đó không biết tại sao lại nghĩ đến Never rốt cuộc thích dạng nào, tiểu nam sinh đáng yêu sao? Bố Tranh nhịn không được rùng mình, chẳng lẽ giống tên Chuyển thân bất vong kia ?!

Bố Tranh lại rùng mình một cái, cũng không hẳn, giọng điệu của Chuyển thân bất vong căn bản khoảng mười bốn mười lăm tuổi, chỉ là một thằng nhóc đánh rắm lớn mà thôi, đáng yêu thì miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận. Bản thân mình đã hơn hai mươi, là một đấng mày râu, làm sao có thể đặt cùng với đáng yêu chứ.

Cậu mơ mơ màng màng suy nghĩ rất nhiều, bên này một mảng bên kia một mảng, cuối cùng mơ hồ ôm chăn ngủ mất.

Hôm sau Bố Tranh dậy thật sớm, mặc dù không có giờ lên lớp nhưng hiếm thấy lại chạy đến thư viện trường ngốc cả buổi sáng. Không có máy tính không có mạng, trong thư viện yên tĩnh muốn chết, Bố Tranh vò đầu bứt tai cầm sách ngồi 3 giờ, cuối cùng thật sự chịu không được mới nhấc mông đi ra. Cậu vuốt vuốt mặt, này thật đúng tự tìm khổ ăn.

Giữa trưa Bố Tranh chạy ra tiệm cơm nhỏ ngoài trường mua một đống rau xào, gói lại mang về, kết thúc tình trạng gặm mì tôm một tháng, có thể được xem là bước ngoặt mang tính lịch sử.

Đợi giải quyết xong cơm trưa, cũng không cần rửa, Bố Tranh trực tiếp ném hộp cơm vào thùng rác, lại hiếm thấy chạy xuống dưới lầu đổ rác, trở về nhìn đồng hồ treo tường, mới 2 giờ 15, lần đầu tiên cảm thấy thời gian trôi chậm như thế!

Bố Tranh không muốn log game, nằm lỳ trên giường chà đạp chăn, khiến nó nhăn nhăn nhúm nhúm, cuối cùng lại ngủ mất. Lúc mở mắt lần nữa, mơ mơ màng màng nhìn bên ngoài thế mà đã tối, trong phòng cũng không bật đèn, tối om không thấy đồng hồ.

Trong lòng ‘teng’ một tiếng, Bố Tranh liền nhảy dựng lên, lao đi bật đèn, đúng bảy rưỡi. Cậu vội vàng chạy qua bật máy tính, Never nói tám giờ ở NPC Chủ Thành bắt đầu hôn lễ, giờ đã bảy rưỡi mà Bố Bố còn chưa tới.

Bố Tranh đứng dậy quá nhanh, đầu óc có chút trướng có chút choáng, nhưng tay không mảy may dừng lại, nhanh chóng nhập ID và Pass, chờ tiểu cung tiễn thủ login.

Bố Bố vừa lên đến cả công hội cũng không kịp nhìn, trực tiếp chạy qua Chủ Thành tìm người. Ra khỏi điểm dịch chuyển, NPC ở nơi không xa. Never toàn thân trang phục tế tự màu trắng, không giống như đồ bình thường mọi ngày, có chút giống áo đuôi tôm màu trắng, đứng đằng xa liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra.

Bên cạnh Never có rất nhiều người khiến máy tính Bố Tranh hơi lag. Cậu phát qua tổ đội, đối phương rất nhanh liền tiếp.

          [Đội ngũ] [Bố Bố]: Ngủ quên ><

          [Đội ngũ] [Never]: Không sao, không muộn

          [Đội ngũ] [Bố Bố]: Thật có lỗi

Never phát qua giao dịch, cho Bố Bố một bộ quần áo. Bố Bố đổi lại, cũng là trang phục màu trắng, nhìn qua có chút giống áo cưới, đúng kiểu tiểu công chúa.

.

          [Đội ngũ] [Never]: Đợi chút, anh giải quyết tên này trước

          [Đội ngũ] [Bố Bố]: ?

          [Phụ cận] [Never]: Đấu Trường hay ở đây

          [Phụ cận] [chuyển thân bất vong]: Ở đây đi!

          [Đội ngũ] [Bố Bố]: Chuyện gì vậy?

Cùng lúc đó, Thần Keo Kiệt và Phong Hoa Tuyết Nguyệt…

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Bà xã bà xã, đừng làm rộn

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: Cút, tôi rộn cái gì

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Bà xã bà xã, nhanh chóng logout acc phụ đi a, em cầm cái cấp 40 làm sao mà cướp dâu…

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: 凸, cậu bị ngốc à, tên kia không phải tôi!

          [Đội ngũ] [Phong Hoa Tuyết Nguyệt]: 凸, tôi còn chưa kịp tới = =

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Khoan! Khoan!

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]:  Khỉ gió, không phải tên kia thật sự đến cướp dâu đấy chứ ?!

          [Đội ngũ] [Thần Keo Kiệt]: Mới cấp 40…

.

Chương 30

Chương 32

Advertisements

8 thoughts on “Tiểu tâm phiến tử! – Chương 31

  1. Chết cười bạn Chuyển Thân =))))) lv 40 đòi cướp dâu =))))) đúng là “trâu non không sợ cọp” =))))) Never bắt nạt trẻ con =))))))))
    Bạn Tiện Thần với Phong Hoa yêu thế :*:*
    Cái sờ-poi =))) Tgoats y cơ đấy =))))))))))))

  2. Aiz.thật k bjt la cậu chàng wa ngây thơ hay là bj nc vào mà thật sự đi lam cáj vjek cươp dâu trăm hạj mà vô lợj như vậy chứ.*vỗ vai*Chúc lên đường bjnh an nha

  3. “Bố Tranh trở mình, đem chăn cuộn thành gối dài ôm vào ngực, nghĩ thầm người không chịu trách nhiệm, chờ sau này mỗi ngày tôi quấn lấy anh, xem anh có nói game thôi không, khiến anh không có cách nào đi câu tiểu nam sinh. Âm trầm nghĩ nửa ngày, lúc này tâm tình mới tốt lên một chút, sau đó không biết tại sao, nghĩ đến Never rốt cuộc thích dạng nào, tiểu nam sinh đáng yêu? Nhịn không được đánh cái rùng mình, chẳng lẽ giống tên Chuyển thân bất vong kia ?!”
    bản thân em ấy vẫn chưa nhận ra mình đang chuyển hướng sang con đường khác =A=

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s